Thời gian là để sống chứ không phải để phí. – Pascal
Sau đó, anh em Ngụy Khiêm muốn lục tung cả thành phố để tìm mẹ Mặt Rỗ và bà Tống, nhưng thành phố này quá rộng lớn, tất cả manh mối gần đến trước mắt, cuối cùng đều là bắt gió bắt bóng.
Có người nói nhìn thấy họ xuất hiện ở gần hồ nhân tạo trong công viên, có người bảo họ đi đến hướng con sông đào, lại có người mách rằng, từng bắt gặp hai người đàn bà một già một tàn tật như vậy dưới vòm cầu bỏ hoang.
Nhưng rốt cuộc vẫn không thu hoạch được gì.
Mẹ Mặt Rỗ và bà Tống cứ thế biến mất.
Người bị đả kích mạnh nhất trong chuyện này chính là Tiểu Bảo.
Nếu có thể thì chẳng ai muốn cho cô bé biết chuyện này, nhưng hai người sớm chiều ở chung bỗng chốc mất tích, đâu thể nào giấu giếm được.
Lúc cha mẹ mất, Tiểu Bảo còn quá nhỏ chưa biết gì, nên cũng quên sạch từ lâu rồi, nhưng bà nội thì khác.
Bà nội là người thân với cô nhất.
Cô vốn là một cô bé không biết mưa gió trong vườn địa đàng, bà Tống bỏ đi đột ngột kéo cô xuống cõi trần, đập thẳng vào mặt là lưỡi dao thời gian chưa bao giờ để ý, cũng chưa bao giờ trải nghiệm rõ ràng, khiến cô thoáng cái đổ máu, đau đớn điếng người.
Dạo đó Tiểu Bảo luôn tự dưng ngây ra, thỉnh thoảng không biết nhớ tới chuyện gì mà thoáng chốc rơi nước mắt, cô nhớ mình cãi nhau với bà nội, nhớ mình chọc giận bà, nhớ mình luôn cảm thấy huấn luyện và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-ca/2296607/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.