Nhưng đó chính là Van, cô cũng đang khóc và ôm tôi chặt đến mức ngạt thở. Tôi không quan tâm. Tôi ôm cô, vùi mặt trong tóc cô.
"Cậu ổn rồi!" cô nói.
"Mình ổn," tôi gắng bật nên lời.
Cuối cùng cô cũng bỏ tôi ra và một vòng tay khác bao bọc lấy tôi. Đó là Jolu! Họ đều ở đây. Nó thì thào vào tai tôi, "Người anh em, cậu an toàn rồi," và ôm tôi chặt hơn cả Vanessa.
Khi nó buông tay ra, tôi nhìn quanh. "Darryl đâu?" tôi hỏi.
Họ nhìn nhau. "Có lẽ nó vẫn ở trong xe," Jolu nói.
Chúng tôi quay lại và nhìn cái xe ở cuối ngõ. Đó là một chiếc xe mười tám bánh màu trắng, khó xác định hãng nào sản xuất. Ai đó đã mang cái thang gấp vào trong. Đèn hậu màu đỏ bật sáng, chiếc xe lăn bánh về phía chúng tôi, phát ra âm thanh píp píp đều đều.
"Đợi đã!" Tôi hét lên khi chiếc xe tăng tốc về phía chúng tôi. "Đợi đã! Còn Darryl thì sao?" Chiếc xe tiến đến gần hơn. Tôi vẫn gào lên. "Thế còn Darryl thì sao?"
Jolu và Vanessa mỗi người một tay kéo tôi lại. Tôi chống cự, miệng vẫn gào lên. Chiếc xe lùi tới đầu ngõ, quay ra đường, hướng xuống dốc và phóng đi. Tôi cố đuổi theo, nhưng Van và Jolu giữ tôi lại.
Tôi ngồi xuống vỉa hè, bó gối và khóc. Tôi khóc và khóc và khóc, những tiếng khóc nức nở mà tôi đã không còn khóc từ hồi bé tí. Chúng không ngừng tuôn ra. Tôi không thể thôi run rẩy.
Vanessa và Jolu giúp tôi đứng dậy và dìu tôi đi từng bước lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-chien-hacker/2638572/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.