Lương Chúc sở dĩ là Lương Chúc, sở dĩ có thể truyền lưu thiên cổ, không
phải vì nó là một chuyện xưa tình yêu bi kịch đẹp thê lương, nếu biến thành kết
cục đại đoàn viên, vậy còn là Lương Chúc sao?
Đây là vũ nhục đối với chuyện cũ ban đầu của Lương Chúc, cũng là vũ nhục
với Lý Mộ.
Liễu Hàm Yên chớp mắt to ngập nước nhìn hắn, cầu xin nói: “Xin ngươi đó.”
Không ngờ được nàng cứng rắn không được thế mà lại chơi mềm, Lý Mộ
suýt nữa bị ánh mắt của nàng hòa tan, vội vàng dời tầm mắt, nói: “Cho dù ngươi
nhìn ta như vậy, ta cũng không sửa!”
Liễu Hàm Yên thu hồi ánh mắt, nổi giận nói: “Ngươi sao lại nhẫn tâm như
vậy!”
“Việc thế gian, nào có nhiều tận thiện tận mỹ như vậy?” Lý Mộ lắc lắc đầu,
nói: “Không phải kết cục của toàn bộ tình yêu, đều có thể tốt đẹp giống mọi
người kỳ vọng.”
“Ngươi thật sự không thay đổi?”
“Không thay đổi, một chữ không thay đổi.”
Liễu Hàm Yên tựa như là tức giận, ngực phập phồng rời khỏi, Lý Mộ trái lại
không sao cả, nữ nhân vốn là cảm tính, kỳ vọng Lương Chúc có thể có một kết
cục tốt đẹp, cũng không kỳ quái, chờ cảm xúc bản thân nàng bình ổn lại là được
rồi.
Hắn tiếp tục hát tiểu khúc, nghĩ vừa rồi đi ngang qua chợ rau, thuận tay mua
về con cá này là hấp tốt hay là chua ngọt tốt, Vãn Vãn hình như thích ăn khẩu vị
chua ngọt, vậy làm chua ngọt là được.
Lý Mộ vừa mới chuẩn bị cạo vảy cá, bên người lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-chu-tien-lai/1070697/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.