Việc Thương Lục rời đi không hề thu hút sự chú ý của Tưởng Tiểu Vân.
Bởi lẽ so với Khương Tú Tú, sự hiện diện của Thương Lục vốn dĩ rất kín đáo.
Hắn bước ra khỏi trường quay, nhanh chóng tiến về phía phòng nghỉ.
Khi đến phòng nghỉ của Lưu Hữu Du, để tránh bỏ sót bất cứ chi tiết nào, hắn đặc biệt dùng bùa mở "thiên nhãn" rồi mới đẩy cửa bước vào.
...
Lưu Hữu Du từ lúc rơi vào hoảng loạn, đến khi ép mình bình tĩnh, giờ đây đã hoàn toàn chìm vào trạng thái tê liệt.
Tầm nhìn của cô từ lúc này vẫn không thay đổi.
Cô như bị nhốt trong thứ gì đó, không thể cử động, càng không thể nói năng.
Dù cô gào thét hết sức, xung quanh vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn kẻ chiếm lấy thân thể mình cười đùa thay đồ rồi rời đi.
Cô gắng tự nhủ phải giữ bình tĩnh.
Dù chuyện quá khó tin, nhưng đoàn làm phim vẫn còn đó, Khương Tú Tú tài giỏi như vậy, chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường và đến cứu cô.
Cô phải tin tưởng vào điều đó.
Nhờ tự nhủ liên tục như vậy, Lưu Hữu Du mới không để mình chìm sâu vào nỗi sợ hãi vô tận.
Đúng lúc cô chờ đợi ai đó phát hiện ra mình, cô nghe thấy tiếng cửa phòng nghỉ được mở từ bên ngoài.
Lưu Hữu Du không thể quay đầu, chỉ nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ tiến vào.
Tiếng bước chân này không phải của cô, cũng không phải của trợ lý.
Là ai vậy?
Lưu Hữu Du tràn đầy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-lao-tro-ve-khong-dien-vai-thien-kim-gia-nua/2786597/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.