Giọng nhẹ nhàng pha chút bất lực, dù vẫn là âm thanh quen thuộc , nhưng khiến Khương Tú Tú cứng đờ.
Đầu óc nàng như trống rỗng trong giây lát, đôi mắt đờ đẫn chằm chằm mặt. Rõ ràng vẫn là con , nhưng dường như, gì đó khác biệt.
Ngón tay siết chặt, nàng vô thức nắm chặt bàn tay.
Ánh mắt dán chặt đối diện, mãi lâu , nàng mới như tìm giọng của , hỏi:
"Trử... Bắc Hạc?"
Giọng đầy nghi hoặc, giống phong thái thường ngày của nàng.
Nàng vẫn nhớ, ở làng cổ vật, nàng từng ảo giác tương tự. Lúc , nàng cũng thử gọi tên . đáp nàng chỉ là sự im lặng. Sự im lặng với nàng rằng, nàng một nữa nhận nhầm . Cảm giác quen thuộc chỉ là ảo giác do nàng quá mong đợi.
Nàng sợ, bây giờ cũng chỉ là ảo giác.
"Trử Bắc Hạc?" Nàng hỏi nữa.
May mắn , , đối diện còn im lặng.
Hắn :
"Là ."
Hai chữ khiến trái tim đang ngừng đập của nàng bỗng đập mạnh trở .
Nàng mặt, đôi mắt một nữa kiểm soát mà đỏ ửng.
Trử Bắc Hạc nàng như , trong lòng còn là cảm giác kỳ lạ khó hiểu, mà là nỗi đau xót chân thật.
Đau xót vì sự chờ đợi của nàng.
Đau xót vì những ngày tháng chờ đợi , "" khiến nàng chịu nhiều ấm ức.
Đầu ngón tay ánh lên sắc vàng nhẹ nhàng chạm gò má nàng, cố gắng dùng hào quang che vệt đỏ nơi khóe mắt.
Hắn lên tiếng, giọng nhẹ nhàng hơn :
"Tú Tú, trở về ."
Mang theo cảm giác an tâm chắc chắn, rời mắt khỏi mặt, cho đến khi, nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-lao-tro-ve-khong-dien-vai-thien-kim-gia-nua/2796062/chuong-975.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.