Lê Xán yên tĩnh chờ hai tiếng trên tầng, lúc xuống không thay váy, lại đổi áo khoác thành một chiếc khác dày dặn hơn làm từ chất liệu denim mềm.
Thiệu Khinh Yến thấy cô xuống lầu thì cũng bắt đầu chuẩn bị rời đi.
"Chị!"
Dù sao thì Từ Lê Hoà cũng là đứa trẻ đang học mẫu giáo, đối với nó mà nói, 9 giờ là đến giờ ngủ buổi tối rồi.
Lê Xán vỗ vỗ nó, hỏi nó tối nay chơi thế nào.
"Anh ấy biết nhiều lắm." Từ Lê Hoà ghé vào tai Lê Xán thì thầm, đánh giá Thiệu Khinh Yến như vậy.
Lê Xán cười, không có gì bất ngờ.
Nhà họ Lê bọn họ, sinh ra không có tính cách gì đặc biệt, có lẽ tính đặc biệt duy nhất là sùng bái kẻ mạnh.
Cô thích mạnh, Từ Lê Hoà cũng thích mạnh, cho nên khi bọn họ gặp người như Thiệu Khinh Yến cũng sẽ không tự chủ được bị anh thu hút đến gần.
"Sau này anh ấy có thể đến chơi với em nữa không?" Từ Lê Hoà lại lôi kéo Lê Xán, hỏi thầm.
Lê Xán cúi đầu, "Em muốn anh ấy chơi với em à?"
"Muốn." Từ Lê Hoà nghiêm túc gật đầu.
"Muốn, em mơ đẹp lắm." Lê Xán dí dí đầu nó, không khách khí chế giễu nó, "Đi, em phải đi ngủ rồi."
"Chị!" Từ Lê Hoà lại quấn lấy cô, muốn bảo cô nghĩ cách đưa Thiệu Khinh Yến đến nhiều thêm mấy lần nữa.
Lê Xán thoáng chốc nghiêm mặt, "Từ Lê Hoà, chị cho em mặt mũi rồi à?"
Từ Lê Hoà bĩu bĩu cái miệng nhỏ, chỉ có thể đi theo dì bảo mẫu lên tầng trước.
Cuối cùng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-lo-ngo-dong-dong-phong-xuy-lai/2999080/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.