Trải qua thảm biến trong sơn cốc, thi thể vương vãi khắp nơi, đáng sợ hơn là những thi thể này đa phần tứ chi vẫn còn đầy đủ, chỉ có phần đầu bị gãy lìa giống như những trái bóng bê bết máu, máu tươi nhiễm đầy những tảng đá lớn nhỏ trên mặt đất, còn những thi thể cụt tay đứt chân thì như những thân cây bị đốn, nằm ngả trên những khe rãnh lồi lõm trong sơn cốc.
Tràng cảnh máu me như Tu La địa ngục dưới ánh trăng êm dịu, những linh hồn vừa chết vẫn chưa tán đi, bị vách núi của sơn cốc dẫn dắt mà từ vô hình biến thành một cơn lốc xoáy, từng chút từng chút chảy vào thanh vũ khí sắc bén màu nâu bóng loáng.
Lục Ma Phong không có ánh sáng lộng lẫy giờ đang lẳng lặng trôi nổi trên đầu Hàn Thạc, nhìn như một tín đồ trung thành vĩnh viễn bảo vệ chủ nhân của mình. Thanh vũ khí màu nâu đen dưới ánh trăng phản chiếu cũng không hiện ra ánh sáng lộng lẫy gì, song khi từng đám lực lượng linh hồn trôi tới kết hợp với sát khí quanh thân Hàn Thạc thì lại phát ra một thứ ánh sáng biến dị.
Chỉ thấy từng điểm quang mang sáng tựa ánh sao nổi bật rực rỡ trong đám sát khí màu máu tươi, ánh sáng hoa mỹ sáng lạn cứ như những tinh linh nhỏ bé đang bay lượn, trong một thời điểm thể hiện ra ánh sáng mỹ lệ lay động lòng người, cuối cùng hội tụ vào Lục Ma Phong màu nâu đen.
Gần hai nghìn người mới chết đi này lực lượng linh hồn mỗi người đều không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-ma-vuong/205668/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.