Đêm đầu tiên ngủ trong ký túc xá, Hạ Hạ đã gặp ác mộng suốt đêm.
Trong giấc mơ, cô quay trở lại mùa hè năm cô lên bảy tuổi, đi chân trần trên bùn ở một cái sân có hàng rào sau khi trận mưa lớn vừa tạnh.
Vũng nước khá sâu, khi cô bé bước vào, bùn bắn tung tóe lên bắp chân và gấu váy chấm bi trắng của cô.
Ngô Lệ(吴丽) đã bị bệnh hai tuần, quần áo bẩn trong nhà chất thành núi, đây là bộ quần áo sạch cuối cùng của cô.
Hạ Hạ ngồi xổm cạnh con mương bên ngoài hàng rào, nơi đã tích tụ đầy nước sau nhiều ngày mưa. Cô bé nhấc váy lên và cẩn thận kỳ cọ những vết bùn. Vì còn là một đứa trẻ không biết giặt quần áo đúng cách, đôi bàn tay nhỏ bé đã chuyển sang màu đỏ vì kỳ cọ, nhưng vết bẩn trên váy cô bé chỉ ngày càng lớn hơn.
Cô nhóc nhìn chằm chằm một cách vô hồn, mắt đỏ hoe.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau.
Hạ Hạ quay lại, nhìn thấy một khuôn mặt rám nắng màu trà vì đất vàng của thôn. Người đàn ông trên người nồng nặc mùi thuốc lá và mùi rượu rẻ tiền. Ông ta véo cánh tay và mắt cá chân mềm mại của cô bé bằng những ngón tay thô ráp.
Đôi mắt mơ màng của ông nhìn chằm chằm vào mép q**n l*t màu hồng trong lúc l**m đôi môi thâm sạm: "Đến nhà chú, chú sẽ giúp cháu giặt sạch."
Hạ Hạ trong mơ càng lúc càng bồn chồn, mồ hôi lạnh dần dần xuất hiện trên trán.
Sau đó, cô mơ thấy một mùa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/2993068/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.