Lễ trao giải năm nay có phần thay đổi so với mọi năm. Thông thường, các giải phụ và giải tân binh được công bố trước, nhưng lần này, trình tự bị đảo ngược.
Đến 9 giờ rưỡi, khi Vu Âm đang chơi game trên điện thoại, Đàm Từ khẽ nhắc:
“Sắp đến lượt Lưu Minh Châu rồi.”
Nghe vậy, Vu Âm lập tức cất điện thoại, ngồi thẳng người, ánh mắt chăm chú hướng về sân khấu.
Người dẫn chương trình cầm micro, mỉm cười nói:
“Tiếp theo, chúng ta sẽ công bố giải thưởng Tân Binh Xuất Sắc Nhất. Người chiến thắng là một gương mặt rất được chú ý gần đây, thậm chí còn tham gia một chương trình thực tế gây tiếng vang.”
MC nữ tiếp lời, đầy hào hứng:
“Không chỉ tài năng trong diễn xuất, người này còn là hình mẫu lý tưởng nhờ thành tích học tập xuất sắc từ nhỏ. Dù gặp nhiều khó khăn, cô ấy vẫn vươn lên bằng nghị lực và đam mê mãnh liệt.”
Người dẫn chương trình dừng lại vài giây để tạo sự hồi hộp, rồi lớn giọng:
“Người nhận giải Tân Binh Xuất Sắc Nhất năm nay chính là… Trình Ý Ninh!”
Dưới khán đài, tiếng pháo tay rền vang. Lưu Minh Châu cười rạng rỡ, mắt đỏ hoe vì xúc động. Cô kéo tay Lưu Kim Mỹ và Trình Chính Hoằng cùng bước lên sân khấu.
MC nở nụ cười chuyên nghiệp, nói tiếp:
“Chúng tôi xin mời cha mẹ của Trình Ý Ninh – ông Trình và bà Trình – lên sân khấu để chia sẻ niềm vui này. Xin mời!”
Lưu Minh Châu chỉnh lại tóc, cầm micro và mỉm cười rạng rỡ. Trước khi cô kịp nói, dưới khán đài đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-su-xuyen-khong-bat-quy-doan-menh-cua-do-tong-tai/1694423/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.