Vu Âm đứng lặng, ánh mắt bình thản nhưng lời nói vẫn sắc bén:
“Đối với những người không dễ bị dọa sợ, Quỷ Vực sẽ dùng ảo giác tinh vi hơn để giam giữ họ. Nó không chỉ muốn dọa người ta, mà còn ép họ rơi vào sợ hãi tuyệt đối. Khi gặp tôi, Sơn Tiêu biết không thể dùng mấy trò kinh dị đó nên đã khai thác ký ức của người khác để tạo ảo giác mới.”
Một pháp y gần đó nghe vậy gật đầu đồng tình. Lê Ngữ đứng bên, ánh mắt thoáng nhẹ nhõm, rồi quay sang Vu Âm, cười nói:
“Vu Âm, hiện trường cứ để đội điều tra hình sự lo. Chúng ta về thành phố S thôi. Tôi nghe nói gần đây có quán ăn khuya khá ngon, về xong chúng ta đi thử nhé.”
Dư Tiểu Ngư nghe thế lập tức hưởng ứng:
“Vậy ăn BBQ đi! Em mời mọi người luôn!”
Vu Âm nhếch môi cười, không nói gì thêm mà nhanh chóng leo lên trực thăng, chọn một chỗ ngồi thoải mái nhất. Trước khi ổn định, cô không quên nhắc:
“Nguyên Minh, mau lên đây, trực thăng chuẩn bị cất cánh.”
Khi trực thăng bay lên, Vu Âm gọi điện ngay cho Đàm Từ để báo cáo:
“Đàm Từ, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Sơn Tiêu đã bị tiêu diệt, Quỷ Vực cũng tan rã.”
Đầu dây bên kia giọng anh nhẹ nhàng:
“Vậy tốt quá. Nhớ nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức.”
Cúp máy xong, Vu Âm quay sang Dư Tiểu Ngư, ánh mắt tràn đầy tò mò:
“Tiểu Ngư, em vào Quỷ Vực thấy gì mà lúc ra lại đỏ hoe mắt thế? Kể nghe xem.”
Dư Tiểu Ngư cười ngượng ngùng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-su-xuyen-khong-bat-quy-doan-menh-cua-do-tong-tai/1694450/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.