Những lời dụ dỗ của ông ta đầy hấp dẫn, nhưng khi rơi vào tai Vu Âm, chỉ khiến cô thấy buồn cười. Cô bật cười lớn, giọng cười vang vọng giữa không gian lạnh lẽo, đầy châm biếm:
“Được làm tướng quân? Rồi thị trưởng? Thậm chí còn có thể làm vua? Nghe như một vở kịch hài của bệnh viện tâm thần vậy!”
“Giống loại phản quốc như ông, tôi gặp một người g.i.ế.c một người!” Vu Âm mắng thẳng mặt Bành Nguyệt Quốc, giọng nói sắc như dao. “Tôi không cần ai sai khiến cả. Tôi là con gái Hoa Quốc, đất nước này nuôi lớn tôi, trong huyết quản tôi chảy dòng m.á.u của quê hương. Bảo vệ đất nước không chỉ là trách nhiệm mà còn là nghĩa vụ thiêng liêng của tôi!”
Dứt lời, Vu Âm đưa tay kết ấn, phép thuật vẫn không hề bị gián đoạn. Cô quát lớn: “Quỷ môn! Mở!”
Ngay khi câu thần chú được đọc lên, một luồng sáng xuất hiện giữa phòng khách trống trơn. Luồng sáng ấy giống như cánh cổng dẫn đến một không gian khác, từ từ mở ra. Ánh sáng mỗi lúc một rực rỡ hơn, phạm vi lan rộng ra khắp căn phòng.
Vu Âm vung tay, giọng lạnh lùng vang lên:
“Tất cả vào đây! Có oán báo oán, không oán chờ ngày đầu thai!”
Lập tức, linh khí từ tay cô bao phủ lấy trận pháp, ép toàn bộ lũ quỷ bên trong. Trận pháp thu nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn lại kích thước của một quả bóng nhỏ bọc bằng lá bùa, lơ lửng trong không khí. Vu Âm khẽ vẫy tay, quả bóng bay thẳng vào luồng sáng. Cánh cổng quỷ môn lập tức nuốt trọn nó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-su-xuyen-khong-bat-quy-doan-menh-cua-do-tong-tai/1694506/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.