Hôm nay, đại trạch Tiêu gia đặc biệt náo nhiệt. Hai năm gần đây sức khỏe của Tiêu Vạn Đình không còn tốt như trước, nên mọi người trong nhà đều rất trân trọng những dịp lễ Tết — ai cũng hiểu rõ, có những việc qua một năm là mất đi một năm. Nhất là Tết Nguyên Đán, một ngày lễ truyền thống, toàn bộ người nhà Tiêu gia đều phải về tụ họp.
Tiêu Du sáng giao thừa nhận được chiếc túi limited mà nàng mong mỏi bấy lâu, liền chạy vào phòng Tiêu Thuần soi gương, ngắm nghía trái phải.
“Tỷ, ngươi giỏi thật đó, cái này mà cũng săn được.”
Tiêu Thuần lúc này đang xem báo cáo tổng kết công tác mà thư ký gửi từ sáng sớm.
Bên Vu Lan cũng đang thúc giục, mong Tiêu thị sớm đưa ra kế hoạch đầu tư cụ thể để địa phương kịp báo cáo lên trên, coi như là hạng mục trọng điểm đầu năm.
Đối với những lời tung hô của Tiêu Du, Tiêu Thuần đã quá quen, đến mức không buồn ngẩng đầu.
Tiêu Du đổi túi từ tay trái sang tay phải, rồi lại từ phải sang trái, xoay vài vòng trước gương để ngắm đủ mọi góc độ, sau đó mới chịu đặt túi xuống.
“Nếu không phải tối nay phải ở nhà đón giao thừa, ta đã đeo túi ra ngoài từ lâu rồi.”
Tiêu Thuần day trán:
“Cái túi này đâu có chân, chậm một ngày cũng không chạy mất.”
Tiêu Du ngồi xuống bàn đọc sách đối diện, nghiêm túc giải thích:
“Tỷ không hiểu đâu. Khi cực kỳ phấn khích vì món đồ mình thích, thì phải dùng ngay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-tieu-thu-cung-ta-yeu-duong-bi-mat/2906166/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.