Tuần lễ sau đó trôi qua khá yên ổn, Biên Triệt lại trở về trạng thái bận rộn với cường độ cao, còn chưa kịp rời giường, Bành Vũ đã đúng giờ gửi lịch trình hôm nay đến.
Buổi sáng mùa đông mờ tối tĩnh lặng, Diệp Thanh Sanh không mảnh vải che thân nằm trong lòng anh, dưới lớp chăn tơ, da thịt hai người ***** quấn lấy nhau.
Ánh mắt anh cụp xuống, trong đáy mắt là sự mê luyến sâu sắc.
Dáng vẻ cô khi ngủ mang theo vài phần ngây thơ đáng yêu, hàng mi dài khẽ run rẩy như cánh quạt nhỏ, mái tóc dài như rong biển lướt qua ngực anh, khiến tim anh ngứa ngáy khó chịu.
Sau khi khỏi cảm, Biên Triệt tự tay viết giấy cam đoan năm ngàn chữ, cuối cùng mới giành lại được tư cách trở về phòng ngủ chính.
Ngửi mùi hương trên tóc cô, nhớ lại làn da ửng hồng như hoa hồng khi cao trào đêm qua, ***** trong đáy mắt anh càng thêm nồng đậm.
Diệp Thanh Sanh vẫn còn đang mơ màng, cọ cọ vào hõm vai anh khẽ rên rỉ hai tiếng, khoảnh khắc ấy, tất cả các giác quan thị giác, thính giác, xúc giác của anh đều đồng loạt thức tỉnh.
Anh đè lên người cô, hôn lên từng chút một.
Tiếng gió bị lớp kính hai lớp cách ly, trong phòng chỉ còn lại những tiếng nước ái muội khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Diệp Thanh Sanh tỉnh lại trong cơn tê dại, vừa mở mắt đã thấy một cái đầu vùi trong ngực mình, hô hấp liền loạn nhịp.
“Đồ khốn, sáng sớm anh đã cầm thú với tôi…”
Mà người khởi xướng kia vẫn im
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-tieu-thu-gap-rac-roi-dai-tieu-ty-huu-ma-phien/2785637/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.