“Putin là ai vậy?”
“Putin là dẫn đường lớp nào thế?”
“Sao lại hỏi tôi tinh thần thể của Putin làm gì?”
Sau ba câu hỏi dồn dập, Liên Ngự lại thành công lái chủ đề trở về câu nói ban đầu của y: “Sầm Chân, xem mèo không?”
“Mèo của mình không đủ nhìn à?”
“Nhìn—mèo—đi~~”
Sầm Chân đứng dậy mở cửa phòng, ra hiệu: mời anh lăn sang bên kia đi. Liên Ngự hừ một tiếng, ngồi phịch xuống giường anh, bám riết không chịu rời, “Tôi không nói nữa là được chứ, ngửi tí tin tức tố của cậu chắc không sao nhỉ?”
“……” Quan trọng là đánh không lại cơ.
Sầm Chân đành thỏa hiệp, đóng cửa lại, ngồi trở về bàn học. Trước khi quay đi, anh còn lườm lính gác một cái đầy cảnh cáo, sau đó tiếp tục sắp xếp lại đống ghi chép. Liên Ngự cũng giữ đúng lời, từ đầu đến cuối không hé răng nửa lời, ngay cả tiếng thở cũng nhẹ như không, đến khi Sầm Chân tưởng y đã ngủ, quay đầu lại thì phát hiện người đã biến mất rồi.
Mèo đã không còn đủ để hình dung sự im lặng đến vô thanh này nữa, Sầm Chân cảm thấy “quỷ” mới là tinh thần thể phù hợp hơn với Liên Ngự.
Anh trầm ngâm một lát, mở thiết bị đầu cuối ra, tra cứu một thuật ngữ: Hội chứng co rút không gian tinh thần.
Điều kỳ lạ là, đây chẳng phải loại bệnh khó chữa gì, thậm chí còn không tính là bệnh nặng, tỉ lệ mắc cũng rất thấp và chỉ có lính gác mới có thể gặp phải tình trạng này. Bệnh như tên, không gian tinh thần của bệnh nhân sẽ không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dan-duong-co-phai-trung-sinh-roi-khong/2899830/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.