- Không có việc gì, đi thôi!
Trong lòng Trình Cung có chút ngoài ý muốn lại khiếp sợ, đồng thời suy xét một việc, lần đầu tiên chính mình thấy Nhục Nhục, tiểu gia hỏa kia đang ôm mảnh nhỏ ngủ, sau đó cơ bản chính là ăn ngủ ngủ ăn. Vì sao ngoại công cũng ngủ ở bên trên? Lẽ nào ngoại công cảm thụ được cái gì đó từ nó hay sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng Trình Cung cả kinh, nếu nói như vậy ngoại công quá lợi hại rồi, Hư Không Âm Dương Đỉnh là đệ nhất thần khí Cửu Châu, có thể cảm ngộ được điều gì đó từ nó tuyệt đối không giống bình thường.
Đương nhiên, hiện nay Trình Cung đã phi thường lý giải đối với Hư Không Âm Dương Đỉnh, hắn đã hoàn toàn hòa hợp thành một thể đối với đệ nhất thần khí này, tự nhiên biết trong đó ẩn chứa cái gì, người bình thường căn bản không có khả năng tìm hiểu, cho dù giai đoạn trước tìm được chỗ tốt, nhưng nếu như không ngừng chìm đắm trong đó, mấy nghìn năm, mấy vạn năm qua đi, mà thời gian trôi qua, nghĩ đơn thuần lĩnh ngộ triệt để đạo lý trong một mảnh nhỏ cũng đủ khiến người mệt chết, hơn nữa còn chết đi trong lúc bất tri bất giác.
Mặc dù có mê trận, nhưng lại được Lô Dực Thiên dẫn đường, rất nhanh đã đi tới một ngôi sao thật lớn treo trên bầu trời, ngôi sao này cao chừng hơn mười km, trôi nổi trong hư không, mà ở bên kia có một mảnh nhỏ rất lớn, Lô Quân Hạo đang nằm ở bên trên.
- Gia gia một mực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dan-than/1815038/chuong-742.html