Liên Dụ không hiểu vì sao mình bị mắng, bụng cũng ôm cục tức, thấy nàng đã sắp ra đến cửa, hắn vội bước tới vài bước nắm lấy cổ tay Phương Uyển Chi: “Ta không có”.
Hai mươi bảy năm qua hắn chưa từng trêu đùa ai, giờ mới thích được một người, sao có thể đẩy nàng đi được.
TBC
Hắn biết trong chuyện này có hiểu lầm, đang muốn mở miệng giải thích thì Phương Uyển Chi đã đi thẳng ra ngoài, hai người nói qua nói lại một hồi, mùi thuốc s.ú.n.g càng thêm nồng nặc.
Phải nói là Liên Dụ không biết thương hương tiếc ngọc, hắn cũng không hiểu cách dỗ dành một cô nương, đến khi giận lên lại thành nói bậy.
Lúc này Phương đại cô nương đã tức giận ngập trời, đâu còn quan tâm hắn nói gì nữa, nàng moi một túi nhỏ trong người ra, lấy một đống ngọc bội trâm cài nhét vào n.g.ự.c hắn.
“Đồ đạc của ngài trả lại cho ngài, hai người chúng ta thanh toán xong.”
Cây trâm còn chưa cầm chắc đã len qua kẽ giữa ngón tay rơi xuống đất. Nó được làm bằng ngọc, vừa rơi đã vỡ thành hai đoạn. Phương Uyển Chi sững sờ, Liên Dụ cũng thất thần.
Cây trâm này là lúc họ đi qua Liêu thành, thấy một cửa hàng đồ trang sức, Phương Uyển Chi chọn màu sắc và hoa văn, chữ thượng tình phu thê là Liên Dụ tự tay khắc.
Liên Dụ giận Phương Uyển Chi không để cho hắn có cơ hội giải thích, giờ lại thấy nàng ném món đồ này mới bực bội thốt một câu: “Nàng thích làm gì thì làm, đừng có ném tới trước mặt ta, ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/danh-chan-thuong-kinh-trieu-linh-nhi/1446683/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.