Lần này Cẩm Sắt cứ tưởng rằng bản thân mình đã chết rồi, nàng nghĩ nàng đang bị ngọn lửa địa ngục thiêu cháy bừng bừng, cả người chỗ nào cũng nóng rẫy, đầu óc cứ như bị thứ gì đó chặn lại, nhốt vào một chỗ, nàng không thể tự suy nghĩ, tư duy như bình thường được.
Không biết đã trải qua bao lâu rồi mà cái đầu nóng hầm hập mới bắt đầu có cảm giác một chút, gương mặt của ông nội, cha mẹ và em trai cứ liên tục hiện lên rong đầu nàng, đôi khi xen lẫn cả những cảnh tượng ở Võ An hầu phủ. Lại chẳng biết lâu hay chóng, trong lúc mơ mơ màng màng nàng cảm thấy có người đi qua đi lại ở bên cạnh, dường như ở xa xa có tiếng nói chuyện đứt quãng không rõ ràng, mồm nàng hình như còn bị ép mở ra, nước đắng tràn vào, nàng nuốt xuống theo bản năng.
Một hồi tỉnh một hồi mê, rốt cuộc nàng cuối cùng cũng có thể nhận thức xung quanh một chút, nàng chậm chạp dùng hết sức lực để suy đoán nguồn gốc những giọng nói này, nhưng khi nghe rõ ràng rồi nàng lại thấy kinh ngạc vạn phần.
”Tất cả đều do Đại tiểu thư, rõ ràng biết tiểu thư nhà chúng ta đang có bệnh, cũng hiểu rõ tính tình tiểu thư cố chấp đến vậy, thế mà Đại tiểu thư còn cho tặng sách sang đây, làm hại tiểu thư thức trắng đêm đọc sách nên bệnh mới càng thêm nặng...”
”Sao ngươi lại nói chủ nhân như thế, quyển “Thảo đường văn tập” kia vốn là ấn bản số lượng hạn chế của tiền triều, tiểu thư
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/danh-gia-vong-toc/2576753/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.