“Này...” Xà bà Triêu Thiên Hương cũng là kinh ngạc, rõ ràng hai bên hồn lực dù chênh lệch mấy nhưng ăn nguyên vẹn lưỡi rắn từ Xà Trượng mà không việc gì đúng là làm cho Xà bà kinh hãi không thôi. thở dài một tiếng, hướng Triệu Vô Cực nói:" Thôi quên đi, xem ra trận này chúng ta đã thua rồi! Trận đấu dừng lại ở đây đi... ”
Triệu Vô Cực đương nhiên rất mừng rỡ, lập tức gật đầu đáp ứng. Hắn cười nhẹ nói: “Cảm ơn đại tỷ rồi!”
Xà Bà lạnh nhạt trả lời: "Tự nguyện đánh cuộc, thua là thua. Phong vĩ kê quan xà ngàn năm là của các người. Việc ngày hôm nay lão thân sẽ nhớ kỹ."
Triệu Vô Cực tựa như nghe mà không hiểu phong vị uy hiếp trong đó, quay đầu nhìn Áo Tư Tạp đánh mắt. "Xú tiểu tử, còn không nhanh chút đi."
Áo Tư Tạp hết sức mừng rỡ, hắn chờ đợi giờ khắc này tưởng như đã lâu lắm rồi, vội vội vàng vàng tiến về phía Triệu Vô Cực, tiếp nhận đoản nhận trong tay Triệu Vô Cực, không chút khách khí cắm vào chỗ yếu hại trên mình Phong vĩ kê quan xà.
Có Triệu Vô Cực tập trung hồn lực, Phong vĩ kê quan xà sau khi bị đâm trúng chỗ yếu hại mặc dù kịch liệt giãy dụa, nhưng làm sao có thể thoát được.Sinh lực nhanh chóng biến mất, sau một hồi không còn động đậy gì nữa.
Triệu Vô Cực cảm nhận được Phong vĩ kê quan xà quả thật không còn hơi thở, lúc này mới ném xuống đất.
Áo Tư Tạp trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Phong vĩ kê quan xà, từ trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dao-chu/2561854/chuong-622.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.