Lần trước Lục Tuyệt còn chưa cao đến ngực cô, bây giờ nhóc đã là một thiếu niên cao hơn cô rồi.
Ninh Tri cảm thấy rất thần kỳ, cái này chắc cũng coi như cô nhìn chồng mình lớn lên đi!
“Lục Tuyệt, em còn nhớ chị không?” Ninh Tri thử hỏi.
Đối với cô mà nói, lần này cách lần trước gặp tiểu Lục Tuyệt chỉ mới mấy ngày nhưng với nhóc con mà nói thì có lẽ đã trôi qua mấy năm.
Thanh thiếu niên Lục Tuyệt ngước mắt nhìn cô một cái, không đáp lời, thâm chí nhóc còn đem tay mình rút khỏi tay Ninh Tri, né tránh.
Ninh Tri sửng sốt, tiểu Lục Tuyệt không nhớ cô sao?
Ninh Tri có chút mất mát, “Sao em lại ở chỗ này? Tài xế đâu?”
Mỗi khi Lục Tuyệt đi ra ngoài đều sẽ có tài xế đón đưa mà hiện tại vì sao nhóc lại đi một mình trên đường?
Người mắc bệnh tự kỷ thích đồ vật xoay tròn, những bánh xe lăn tròn trên đường cái thường hấp dẫn ánh mắt của bọn họ, hơn nữa bọn họ còn không biết tránh xe, để họ đi một mình ngoài đường là quá mức nguy hiểm.
Ninh Tri nhíu mày, “Mẹ em có biết em đi ra ngoài không?”
Lục Tuyệt mím môi, một hồi lâu sau nhóc mới mở miệng, “Tám trăm hai mươi ba.”
Hiện tại nhóc đã là thanh thiếu niên đang trong thời kỳ phát dục, giọng nói khàn khàn không giống với thanh âm trầm thấp sau khi nhóc trưởng thành.
“Tám trăm hai ba gì cơ?” Ninh Tri không hiểu ý nhóc.
Mi mắt Lục Tuyệt nửa rũ, lông mi cong dài mềm mại khẽ run, làn da
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dao-hon-nu-xung-khong-chay-nua/1765040/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.