Lúc ba người Tô Diệu Diệu gặp nhau, trong biệt thự nhà họ Trình, mẹ Trình bưng hoa quả từ phòng bếp ra tiếp đãi Chu Dao và Lâm Hi đã đến.
Mẹ Trình vô cùng thích năm người bạn thân con gái quen từ hồi mẫu giáo này.
Tạ Cảnh Uyên là ưu tú nhất, trưởng thành từ rất sớm, có tính kỉ luật, may thay dưới sự dẫn dắt của cậu bé ấy, năm bạn nhỏ khác cũng phải thay đổi, chăm chỉ học tập.
Chỉ là chỉ số thông minh của mỗi người không giống nhau, Tô Diệu Diệu nhìn có vẻ mỏng manh lười biếng nhất, nhưng thành tích lại chỉ đứng sau Tạ Cảnh Uyên.
Lâm Hi ổn định giữ hạng ba, Chu Dao và Phùng Tiểu Vũ vẫn thường cạnh tranh hạng bốn, còn con gái của cô lại là lão Lục* nhiều năm không đổi.
[*] Lão Lục là hạng sáu đó.
Con gái có lòng hiếu thắng, mẹ Trình cũng giúp đỡ rất nhiều, ví dụ như trả tiền lương cao mời gia sư cho con gái, ví dụ như dùng đồ ăn ngon dụ Tô Diệu Diệu và Tạ Cảnh Uyên tới nhà làm bài tập.
Cần cù bù thông minh, lần này Trình Duyệt đã thi đỗ trường Nhất Trung.
Mẹ Trình rất tự hào, càng thêm hi vọng sáu đứa trẻ tiếp tục duy trì mối quan hệ bạn bè thân thiết, khích lệ lẫn nhau cùng thi vào trường Đại học danh tiếng trong tương lai.
“Mấy đứa chơi vui nhé, cô ra ngoài làm chút việc.”
Mẹ Trình để hoa quả xuống, cười nói.
Cô đã gần bốn mươi tuổi, nhưng vì bảo dưỡng nhan sắc nên chỉ như phụ nữ mới ngoài ba mươi, giống như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dao-truong-va-meo/535603/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.