Hai người ngồi xổm ở sân thượng nhà mình nghe hết cả một tập《Dẫn hỏa》, tầng hai mươi ba gió thổi lạnh buốt, Kỷ Hằng còn đặc biệt cầm một tấm chăn mỏng ra phủ lên người Diệp Tô.
"Câu này là tôi!"
"Nghe đi nghe đi, bây giờ cũng là tôi!"
Diệp Tô cực kỳ nhạy cảm với cảnh phim của mình, mỗi khi đến cảnh mình xuất hiện thì cô lập tức nghe ra, chỉ lên tầng trên bảo Kỷ Hằng nghe.
Lúc quay《Dẫn hỏa》 diễn viên đều không dùng lồng tiếng, là thu trực tiếp tiếng của diễn viên tại nơi quay, cho nên cho dù Diệp Tô không nói, Kỷ Hằng cũng rất dễ dàng nghe ra câu nào là của Diệp Tô.
Giọng của cô rất hay, trong trẻo và lưu loát như nước suối chảy qua khe núi, hoặc như là lời tường thuật tự nhiên trong một số phim phóng sự, cả câu rất mượt mà, đôi khi sẽ hơi nâng âm cuối làm tăng thêm vài phần hoạt bát.
Khi quay 《Dẫn hỏa》, đạo diễn lồng tiếng cũng có chỉ đạo, khi đọc lời thoại thì phải giảm đi một chút nhẹ nhàng khi cô nói chuyện bình thường, âm phát ra sau khi qua xoang cộng minh[1]sẽ có giọng điệu lạnh hơn, càng phù hợp với tính cách ẩn nhẫn và kiên cường của nhân vật Hạ Lê.
Trong thời lồng tiếng có thể chống cả nửa bầu trời, các bộ phim truyền hình ăn liền hiện nay, khi mà diễn xuất dựa vào sự hỗ trợ của diễn viên lồng tiếng, bộ phim hoàn toàn dùng âm gốc như《Dẫn hỏa》cũng có thể coi là một dòng chảy mới.
Một tập qua rất nhanh, không giống như những bộ phim truyền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dau-anh-lai-xanh-roi/2384312/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.