Giản Tư mặc bộ quần áo mới Trương Nhu tặng, cô bồn chồn ngồi trên ghế trong phòng làm việc, trong lòng không khỏi ngại ngùng khi nghĩ tới đoạn Trương Nhu bước vào nhìn thấy mình trong trang phục này.
Trương Nhu bước vào, khuôn mặt toát lên sự kinh ngạc và tán thưởng, chị cười phóng khoáng, khẩu khí tự nhiên: “Đẹp lắm, Tư Tư.” Lời khen ngợi trực tiếp làm Giản Tư hơi xấu hổ, nhưng thái độ thẳng thắn của chị khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Quần áo được xem như quà tặng, nhưng dù sao nó cũng mang hàm ý bố thí, nếu chị vì sợ cô ngượng ngùng mà làm bộ như không có chuyện gì bước qua, chắc cô còn thấy khổ sở hơn.
Tiền Thụy Na lúc nào cũng hớt ha hớt hải bước vào công ty, lúc nhìn thấy Giản Tư, cô ta há mồm trợn mắt, rõ ràng rất bất ngờ, bị cô ta soi chằm chằm một lúc lâu, Giản Tư đành ngẩng đầu cười gượng.
Tiền Thụy Na cong môi, không chịu đi mà lại gần quan sát kỹ bộ quần áo của cô, “Ồ? Đều là hàng hiệu. Cậu…” Cô ta nheo mắt, “Có phải cậu với được đại gia rồi phải không?”
Lông mày Giản Tư nhíu lại khó chịu, chưa kịp trả lời thì nghe thấy Trương Nhu gọi cô vào. Tiền Thụy Na hậm hực nhìn theo bóng Giản Tư khuất dần sau cánh cửa.
Trương Nhu ra hiệu cho Giản Tư ngồi xuống, cô cảm thấy rất căng thẳng, không hiểu vì sao thái độ của chị lại nghiêm túc y như ngày đầu cô đến phỏng vấn, chị lật tài liệu trên tay, ngẩng đầu nhìn Giản Tư đang đứng rụt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dau-mong/1684107/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.