Tiếng súng vang từ sườn núi khiến mọi người đứng ngồi không yên.
Cả đám chạy tới trước cửa trạm gác hóng chuyện.
Chỉ có Hồ Thuyết vẫn như lão thần ngồi yên tại chỗ tiếp tục ăn thịt.
Ông hỏi Nhâm Tiểu Túc:- Hôm nay các người vội về như thế, gia vị gì đó mua đủ chưa? Món ăn dân dã này muốn ngon phải có thêm muối.
Mua gia vị là chính sự đó!Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn Hồ Thuyết:- Mua đủ hết rồi.Lần này, Lý Thanh Chính và lão Vương đi đổi đồ tương đối thành công.
Không chỉ có gia vị ướp thịt khô còn có thêm dấm chua, đại hồi, hoa tiêu.
Kỳ thật hoa tiêu* không phải loại gia vị hiếm hoi gì.
Ở nơi hoang dã có rất nhiều.*Đại hồi: Đại hồi là một thành phần của ngũ vị hương truyền thống trong cách nấu ăn của người Trung Quốc.
Nó cũng là một thành phần được sử dụng trong nấu nước dùng cho món phở của người Việt Nam.**Hoa tiêu: Gia vị chính cho món lẩu xuyên tiêu.
Bạn nào hay ăn Kichi sẽ biết.Trong lúc mua đồ, Lý Thanh Chính cảm thấy lão Vương buôn bán dễ dàng hơn cả hắn ướp thịt muối nữa.Lúc này, tổ đội phục kích có người đi tới, nói với Hồ Thuyết:- Đã đánh gục năm người kia- Đi đi.Hồ Thuyết gật đầu:- Báo cáo kết quả công tác cho hàng rào.
Kêu họ cẩn thận đề phòng Hỏa Chủng.
Loại thế lực như công ty Hỏa chủng, giết người nào cũng được, không sợ giết nhầm người tốt.- Đã biết.Người kia nhận lệnh rồi dẫn người rời đi.Nhâm Tiểu Túc nhìn đám người nọ thì không khỏi khó hiểu.
Dù đối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-danh-sach/126777/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.