Mùa xuân năm thứ ba mươi niên hiệu Thịnh Hòa, Biện Kinh hiếm khi mưa dầm dai dẳng như vậy, mãi vẫn chưa thấy tia nắng.
Canh năm vừa đến, hành giả gõ tiếng mõ đầu tiên, hương thơm từ quán cháo bầu ngoài cổng Tây Nội Dịch tỏa ra, kéo theo một hàng dài thực khách xếp hàng chờ đợi.
Một toán kỵ binh phóng vút qua, nước bùn bắn tung tóe. Người khách đứng cuối hàng tránh không kịp, bị văng đầy bùn đất.
Vị khách này cao lớn vạm vỡ, tóc tai dựng đứng, bên hông đeo bảo đao, hai bàn tay đầy vết chai sần, trông có vẻ không phải người dễ động đến. Thấy áo bào của mình bị bẩn, hắn lập tức quát lên: “Không có mắt thì móc…”
Lời còn chưa dứt, đã bị một tiểu đồng run rẩy giữ lại trước cửa quán: “Ngài không muốn sống nữa à? Đó là Hoàng Thành tư đấy!”
Trong giọng nói run rẩy của tiểu đồng mang theo vẻ kinh sợ. Nhìn thấy đội kỵ binh không quay đầu lại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghe ba chữ “Hoàng Thành tư”, đại hán lập tức im bặt. Một lúc lâu sau, hắn mới nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng chửi bằng giọng miền Nam: “Hừ, gian đảng lộng quyên, chó săn hoành hành.”
Những người xếp hàng xung quanh nghe vậy sắc mặt đều thay đổi, lặng lẽ lùi xa vài bước. Tiểu đồng trước cửa mềm nhũn cả chân, nhìn quanh bốn phía rồi kéo đại hán vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Vừa vào hẻm, tiểu đồng vội vã chắp tay, nắm lấy tay đại hán, lo lắng nói: “Hảo hán, bọn tiểu dân chúng tôi không muốn dính líu đến quan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852835/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.