Lục Dực vừa nghe thấy câu đó, cả người run lên, nhanh như hổ vồ mồi, lập tức nhào đến ôm chặt lấy chân Ứng Phù Dung. Nàng ta còn chưa kịp mở miệng r*n r* vài tiếng thì hai mắt đã trợn trắng, ngất xỉu ngay trên đôi giày thêu của tú bà.
Đây đúng là một hạt giống luyện võ tốt! Cố Thậm Vi chứng kiến tốc độ kinh người ấy, không khỏi cảm thán.
Nàng khẽ gật đầu với thuộc hạ, nhưng không vội rời khỏi gian phòng mà tiếp tục nhìn về phía giường nơi Quan Chính Thanh nằm.
Chiếc trường sam màu xanh treo bên cạnh giường vẫn còn sạch sẽ, ngay dưới mép áo, trên sàn nhà có đặt ngay ngắn một đôi trường ủng màu đen.
Do trời mưa nên khi đi lại, phần sau của đôi ủng có dính chút bùn nước, giờ đây trong căn phòng ấm áp, vệt nước ấy vẫn chưa kịp khô.
Cố Thậm Vi trầm ngâm suy nghĩ, rồi đưa mắt quan sát thi thể Quan Chính Thanh.
Trên giường có một vệt máu lớn, chứng tỏ đây đích thực là hiện trường đầu tiên của vụ án. Hắn bị giết ngay trên giường.
Cánh tay và mu bàn tay không hề có vết thương phản kháng, rõ ràng là bị một nhát dao trí mạng. Hung thủ hẳn là một kẻ có võ công cao cường, một sát thủ chuyên nghiệp giống như nàng.
Trên bụng hắn, máu chảy không nhiều, thậm chí còn vương lại những mảnh chỉ xanh rất nhỏ, dường như là sợi vải từ chiếc trường sam của hắn.
“Đinh Dương, ngươi ra cửa canh gác, bảo những người khác tạm thời rời đi, chờ quan sai Khai Phong Phủ đến.”
Nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852839/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.