Hàn Thời Yến hơi sững lại.
Hắn dắt ngựa, cùng Cố Thậm Vi sóng vai mà đi, không kìm được mà hạ giọng: “Đêm qua ta quả thực vừa nhìn đã nhận ra con dấu đó là giả, nhưng lý do lại khác với ngươi.”
Cố Thậm Vi là kiếm khách. Trong những trận quyết đấu trên giang hồ, đối thủ dùng tay trái hay tay phải cầm kiếm, cách xuất chiêu cũng như vết thương để lại đều khác biệt rất rõ ràng. Chỉ một chi tiết nhỏ của Trương Xuân Đình cũng đủ để nàng nhận ra.
“Con dấu đó là tác phẩm của Giả đại sư, bậc thầy ấn chương nổi danh ở Biện Kinh. Khi khắc dấu, ông ấy luôn theo phong cách nhẹ nhàng, tự nhiên. Dấu in ra phải liền mạch, không có vết đứt gãy hay sứt sẹo, trừ phi có người cố ý làm vậy.”
Hàn Thời Yến nói, tâm trạng có chút phức tạp.
Lúc xảy ra vụ án, Quan ngự sử đã dồn mọi nghi ngờ lên người Trương Xuân Đình. Với tư cách là môn đồ, hắn cũng hiểu rất rõ điều đó.
“Trên ấn bông lúa của Trương Xuân Đình, đếm từ thân lúa lên, hạt lúa thứ ba bên phải bị đứt gãy. Chỗ đó rất nhỏ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra.”
“Sau khi ngươi rời đi, ta đã đến nhà Giả đại sư để xác nhận. Quả thực đó là chi tiết mà Trương Xuân Đình cố ý để lại.”
“Hơn nữa, ta còn nhận được một tin rất hữu ích. Giả đại sư nói, ở Biện Kinh, chỉ có ba người có thể mô phỏng được kỹ thuật của ông ấy.”
“Ba người này đều là đồ đệ của ông ấy. Hai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852851/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.