“Không thể nào! Ngươi đang lừa ta, cái gì mà Cố Quân Bảo? Rõ ràng là ngươi bịa đặt ra để gạt ta!”
Mạnh thị kích động, bật dậy, lao tới trước cửa lao, hai tay túm chặt lấy song sắt thô kệch, phẫn nộ trừng mắt nhìn Cố Thậm Vi.
Cố Thậm Vi chăm chú nhìn bà ta, lắc đầu chậm rãi nói: “Nghĩ đến Xuân Hạnh đi.”
“Ngươi giữ tay hòm chìa khóa trong phủ, mấy ngày trước vừa xem qua danh sách sính lễ của mẫu thân ta, trong đó có một trang viên của Bạch Sơn thư viện. Cố Ngọc Thành đã dùng lý do gì để lấy nó từ tay ngươi? Ngươi thử nghĩ kỹ lại xem.”
“Cố Quân Bảo năm nay tám chín tuổi, ba năm trước chính là lúc bắt đầu khai trí. Mẫu thân nó tên là Lý Nga, ngươi đã từng nghe qua cái tên này chưa?”
Mạnh thị khẽ chao đảo, bàn tay đang bấu chặt song sắt cũng dần buông lỏng.
Bà ta lẩm bẩm vài tiếng, “Lý Nga… Lý Nga…”
“Xem ra ngươi đã nhớ ra rồi.” Cố Thậm Vi chăm chú quan sát bà ta, nhân lúc còn đang dao động, nàng tiếp tục nói:
“Đại bá nương, trước kia ta từng gọi ngươi như vậy. Ngươi ở Cố gia bao nhiêu năm, đến giờ vẫn chưa nhìn thấu sao?”
“Mẫu thân ta có lỗi gì? Bà vào Cố gia, tuân theo gia quy, chưa từng làm trái ý trưởng bối, còn sinh con nối dõi cho nhà họ Cố. Thế mà ngay khi Tào đại nương xuất hiện, bọn họ lại có thể nhẫn tâm lấy mạng bà.”
“Bọn họ muốn ép phụ thân ta kết thân, bắc cho Cố gia một cây thang mà trèo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852940/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.