Phi!
Lỗ Quốc Công phu nhân rủa thầm trong bụng. Nếu không phải tên nghiệt súc Hàn Thời Yến này dội nước bẩn lên người bà ta, thì bà ta có cần ai đến chứng minh sự trong sạch không?
Mặc dù lúc nãy bà ta có nói mấy lời ngụy biện chẳng khác nào bịt tai trộm chuông, nhưng trong thành Biện Kinh này, bao nhiêu kẻ ban ngày khoác lên vẻ đạo mạo nghiêm trang, ban đêm lại làm chuyện bại hoại phong hóa, chỉ cần giữ được thể diện bên ngoài là đủ. Chỉ cần hoàng đế tương lai vẫn còn mang dòng máu họ Tô, ai dám nói thẳng chuyện đúng sai với bà ta?
Chỉ cần bà ta không nghe thấy, thì những lời đàm tiếu sau lưng coi như không tồn tại.
“Phu nhân nên nghĩ kỹ đi, bà xưa nay vẫn luôn cẩn trọng giữ mình, vậy mà lần này có người cố tình dựng lên chuyện này, chắc chắn là có mục đích khác!”
Hàn Thời Yến thấy bà ta đang thất thần, cơn giận gần như trào ra ngoài, bèn buông một câu đầy ẩn ý.
Sắc mặt Lỗ Quốc Công phu nhân lập tức biến đổi như thể vừa nghĩ ra điều gì đó.
Cố Thậm Vi thu hết vào mắt, trong lòng suy tư, ngón tay bất giác xoay viên phật châu trong tay áo.
Đây là thứ mà Ngô Ngũ Nương, tỷ tỷ của Ngô Giang, đã đưa cho nàng. Bọn họ đều cho rằng viên phật châu này có liên quan đến Phúc Thuận công chúa.
Chẳng lẽ điều mà Lỗ Quốc Công phu nhân nghĩ đến lúc này có liên quan đến bí mật của viên phật châu?
Cố Thậm Vi nghĩ vậy, bất giác quay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852969/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.