Cố Thậm Vi nói ngoài miệng có vẻ nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại nâng cao cảnh giác đến cực điểm. Nàng có thể cảm nhận được, sát thủ lần này khác hẳn so với những kẻ mà nàng từng đối đầu trước đây.
Khoảnh khắc nàng gạt đi mũi tên bay tới, đã lập tức nhận ra trong đó ẩn chứa sát ý cuồn cuộn cùng nội kình hùng hậu.
Xem ra chuyện nàng đưa Lý Đông Dương đi rốt cuộc đã ép lão hồ ly Cố Ngôn Chi vào đường cùng rồi!
“Người trẻ tuổi lúc nào cũng quá mức tự phụ. Ngươi biết rõ đến bãi tha ma này chắc chắn sẽ có bẫy chờ sẵn, vậy mà vẫn theo đến đây!”
Kẻ mặc hắc bào vừa cất tiếng, vừa ném cung tên trên lưng xuống đất. Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo âm vang ù ù, giữa không gian tĩnh lặng của bãi tha ma lại giống như âm thanh vọng lên từ lòng mộ sâu.
Khoảnh khắc hắn xoay người lại, Cố Thậm Vi siết chặt tay, cố gắng trấn định, đè nén sóng gió đang nổi lên trong lòng.
Trên gương mặt kẻ đó đeo một chiếc mặt nạ, mặt nạ chạm trổ đồ án chim sẻ. Giống hệt như chiếc mặt nạ mà thuở nhỏ nàng từng thấy trong thư phòng của phụ thân!
Chiếc mặt nạ ấy thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng càng đối diện lâu, lại càng khiến người ta rợn tóc gáy, tựa như nó có thể hút lấy linh hồn kẻ đối diện.
Mồi đã thả lâu như vậy, cuối cùng cá lớn cũng mắc câu!
Cố Ngôn Chi cuối cùng cũng cảm nhận được Cố gia đã đến lúc sinh tử tồn vong,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852993/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.