Hậu viện của Khai Phong phủ.
Phủ doãn Vương Nhất Hòa bỗng giật mình bật dậy khỏi giường như cá chép quẫy nước, hai chân trần vừa chạm vào nền nhà lạnh buốt liền khiến ông ta run rẩy một trận, ngay cả chòm râu cũng khẽ rung theo.
Vương phu nhân nằm bên cạnh nghe tiếng động thì hoảng hốt, vội vàng ngồi dậy, lo lắng hỏi: “Quan nhân, có phải thiếp lại đá chàng xuống giường rồi không?”
Vương Nhất Hòa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài vẫn tối đen như mực, chẳng thấy một tia sáng nào, rõ ràng vẫn còn sớm.
Ông thở dài một hơi, xỏ vào đôi giày mềm. Đây là quà của tức phụ mới qua cửa – Ngô Ngũ Nương, bên trong lót lông thỏ mềm mại, ấm áp vô cùng. “Không liên quan đến phu nhân, ta nằm mơ thấy ác mộng, mơ thấy có người gõ trống kêu oan.”
Vương phu nhân cau mày, vỗ vỗ chiếc gối sứ bên cạnh, rồi nói với Vương Nhất Hòa: “Giờ còn sớm, quan nhân ngủ thêm một lát đi. Dưới chân thiên tử, sao có thể có nhiều vụ án như vậy?”
Vương Nhất Hòa đưa tay xoa cái đầu ngày càng thưa tóc của mình, khóc không ra nước mắt.
Dạo gần đây tóc ông rụng từng nắm từng nắm một, cứ tiếp tục thế này, e là đến cả búi tóc cũng không đủ để che đầu!
Triều sớm, Quan gia ngồi trên cao, chỉ cần cúi xuống là sẽ nhìn thấy cái đầu trọc lóa của ông. Đến lúc đó, con đường làm quan của ông… e rằng từ Phủ Doãn sẽ thành đại sư mất thôi!
Không có nhiều vụ án sao? Trước đây thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853000/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.