Cố Thậm Vi nghe vậy, trong lòng nổi lên sóng lớn cuộn trào.
Cố Ngôn Chi bị người ta thả ra từ đại lao Khai Phong phủ, chẳng lẽ Tề Vương đã âm thầm đổi trời thay đất rồi sao?
Nàng cụp mắt xuống, chậm rãi bước ra khỏi con hẻm hẹp, thanh trường kiếm đen sẫm trong tay nhỏ máu từng giọt một.
Cố Thậm Vi không hề ngẩng đầu, bật cười thành tiếng, tay khẽ hất trường kiếm về phía giọng nói vừa vang lên. Người vừa còn đắc ý cười cợt là Cố Ngôn Chi lập tức giật mình hoảng hốt, theo phản xạ đưa tay lên che đầu.
Máu tươi trên thân kiếm bị hất tung ra, bắn thẳng lên người Cố Ngôn Chi, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến ông ta buồn nôn.
“Chậc chậc, vui chứ! Sao lại không vui được cơ chứ! Ta còn từng nghĩ, nếu ông chết rồi, chẳng phải ta sẽ chẳng còn cơ hội thấy bộ dạng thảm hại lúc lâm chung của ông sao?”
“Tổ tiên Cố gia thật có linh thiêng, biết ta là người giữ pháp luật, không tiện tự tay xử tử lão tặc, quả là tiếc nuối… Không ngờ lại cho ta một cơ hội đường đường chính chính giết ông! Đây chẳng phải là tổ phần bốc khói xanh rồi ư, sao ta có thể không vui cho được?”
Cố Ngôn Chi lập tức hạ tay xuống, cả khuôn mặt già nua đỏ gay, ánh mắt nhìn Cố Thậm Vi càng thêm u ám.
“Chết đến nơi còn mạnh miệng! Giờ thành Biện Kinh đã là thiên hạ của Tề Vương! Dù ngươi có mạnh đến mấy, có thể mạnh hơn ngàn quân vạn mã được sao?”
Vừa nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853735/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.