Lão ngỗ tác vừa nói vừa dẫn người của Khai Phong phủ đi thẳng vào sân, lúc đi ngang qua Hàn Thời Yến cũng chỉ khẽ gật đầu lấy lệ.
Ánh mắt Hàn Thời Yến nhìn Cố Thậm Vi mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng u oán.
Tất cả những người ở bên cạnh Cố Thậm Vi, e rằng đều đã nhìn ra được hắn có tình ý với nàng, chỉ có mỗi cô nương này lại giống như hòn đá chưa khai mở linh trí, hoàn toàn không hay biết gì.
“Nghe thế thì chắc Kinh Lệ không sao rồi, ta lại không ngờ cái mũi chó của hắn ở nghĩa trang lại bị hương vị nơi ấy át sạch.”
Hàn Thời Yến thấy Cố Thậm Vi hứng thú muốn nói về Kinh Lệ, vội cắt ngang lời nàng, kéo nàng quay lại vụ án.
“Nơi này đã có lão ngỗ tác, chi bằng chúng ta tới nhà họ Viên xem thử có manh mối nào không.”
“Viên Hoặc biết quá nhiều chuyện, nay Tề Vương bị bắt, kẻ đứng sau sợ bị liên lụy nên muốn giết người diệt khẩu, giống như đã từng làm với Vương Thân.”
Hàn Thời Yến vừa nói vừa nhìn chằm chằm Cố Thậm Vi, thấy nàng quả nhiên đã ném Kinh Lệ ra sau đầu, sánh vai cùng hắn bước đi, trong lòng hắn muôn phần bất lực.
Hắn thật sự là bệnh nhập cốt tủy rồi!
Nếu không thì sao lại đem mưu lược mà bản thân luôn lấy làm kiêu hãnh, dùng vào việc này cơ chứ?
Trong lòng nghĩ vậy, miệng hắn vẫn không ngừng nói:
“Cho nên hắn mới để mắt tới Tôn Trường Sơn, kẻ mang thù sâu như biển với Viên Hoặc. Đó chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2853775/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.