Cái gọi là tạo hoá trêu ngươi, chính là như vậy ư?
Ai có thể ngờ rằng, Vương Thân về già mới có con, một lòng chỉ mong cứu chữa cho nhi tử Vương Cảnh, chẳng màng thăng quan, chẳng muốn thị phi, chỉ tiện tay ném viên ngọc thủy tiên kia vào trong rương. Ông căn bản chưa từng nghĩ sẽ tra xét gì thêm.
Vậy mà chỉ vì một cái liếc nhìn, liền khiến cả nhà chôn vùi trong tai hoạ.
“Giang thái sư rốt cuộc có tư cách gì mà cho rằng mình là người tốt chứ?”
“Ông ta hại chết bao nhiêu người như vậy.”
Không chỉ là Vương Thân, còn có phụ thân Cố Hữu Niên của nàng thì sao? Ông ấy đến một cái liếc mắt cũng không có, vậy mà vẫn bị đẩy vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Mà nàng khi đó mới mười ba tuổi, cũng vì lòng riêng của kẻ khác, từ đó chẳng còn thấy ánh sáng mặt trời.
Nếu không nhờ Trương Xuân Đình âm thầm che chở, nếu không nhờ từ nhỏ nàng đã luyện võ… có lẽ nàng cũng như Vương Cảnh ngày trước, sống mà chẳng khác gì đã chết.
Cố Thậm Vi nói xong, lại cảm thấy trên đỉnh đầu ấm lên.
Bàn tay thon dài, đốt ngón rõ ràng của Hàn Thời Yến khẽ khàng đặt lên đầu nàng, hắn cứ thế nhìn nàng, bàn tay nhẹ nhàng xoa mấy cái.
Đôi mắt đen trắng phân minh kia, mang theo vài phần xót xa đau đớn, tựa như còn khó chịu hơn cả nàng.
“Chúng ta nhất định sẽ bắt được ông ta.”
Cố Thậm Vi cảm thấy lòng bàn tay tê rần, nàng khẽ nghiêng đầu, né khỏi tay Hàn Thời Yến.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854025/chuong-391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.