Lý Minh Phương hoàn hồn lại từ cơn chấn động, ngón tay nàng run rẩy, chỉ thẳng vào Giang thái sư, người trước nay vẫn luôn cao cao tại thượng, ung dung tự tại.
“Ông! Ông! Ông! Vô sỉ!”
Một quyền nàng dốc hết sức đánh ra, vậy mà lại như đấm vào bông, hoàn toàn không mang lại chút tác dụng nào sao?
“Lý Minh Phương, đủ rồi! Giang Quân, nếu ngươi còn nhớ mình là con cháu Giang gia, vậy thì lập tức hưu thê ngay bây giờ!”
“Loại nữ nhân hận không thể kéo cả nhà chúng ta xuống địa ngục như ả, vốn dĩ không xứng làm tức phụ nhà họ Giang. Ngươi là con mà để mặc ả chỉ vào mũi phụ thân mà mắng sao? Giang Quân, ngươi nghe thấy chưa!”
Đôi mắt Giang Tứ Lang đỏ ngầu, vẫn không nói lời nào, nắm tay siết chặt.
Hắn bước từng bước một về phía Lý Minh Phương, bước chân nặng nề như đang lê trên mặt đất.
Lý Minh Phương nhìn mà sống mũi cay cay, mắt ngập tràn lệ, nhưng nàng vẫn cố nhịn, không để nước mắt rơi xuống.
Chuyện thế gian vốn đã khó trọn vẹn đôi đường, từ khi nàng bước lên công đường, nàng đã hạ quyết tâm.
Quyết tâm, đã quyết thì phải dứt.
Nàng đang nghĩ thế, thì thấy bóng dáng cao lớn của Giang Quân xuất hiện ngay trước mặt, hắn cúi đầu nhìn nàng, cả người giống hệt một chú chó con bị mưa xối ướt trong ngày mưa.
Kỳ thực nàng lớn hơn Giang Quân một tuổi.
Có lẽ là do Ngũ lang nhà họ Giang yểu mệnh từ nhỏ, nên trong phủ trên dưới đều hết mực cưng chiều đứa con út là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2854070/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.