Tai hai cậu lính gác liền dựng lên như chó sói, mắt nhìn thẳng về phía Mộ Nhất Phàm đứng cách họ hai tấc.
Nếu như là trước kia, họ sẽ không phản ứng quá nhiều vì một đứa bé, nhưng mấy ngày gần đây họ nghe Chiến lão quân ủy nhắc tới chuyện chắt rất nhiều lần, còn nhiều hơn cả số lần phải nghe sĩ quan giáo huấn.
Chiến lão quân ủy vừa rời giường một cái, liền ra ngoài cổng lớn lải nhải với họ chuyện chắt trai, ngày nào cũng nhắc đi nhắc lại, nếu thấy cô gái nào đưa trẻ con tới, nhất định phải thông báo cho ông.
Họ nghe mấy lời này đến mức chai cả tai, cho nên, lúc Mộ Nhất Phàm nhắc tới chắt trai của Chiến lão quân ủy, họ thật sự không nhịn được mà nghía qua một chút, cho dù người dẫn chắt của Chiến lão quân ủy tới là một chàng trai.
Thế nhưng, không nhìn thì thôi, nhìn rồi thì không khỏi sửng sốt: Đứa bé này con bà nó giống Chiến thiếu tướng quá!!!
Giờ mà anh ta giở giọng nói đứa bé này không phải chắt của Chiến lão quân ủy, họ cũng không tin anh.
Mộ Nhất Phàm vừa mới nói xong, chỉ hai giây sau, cậu lính kia xoay người, rảo bước vào trong sân, sau đó lại đẩy nhanh bước chân mà chạy tới phòng khách.
Vừa chạy tới cửa, cậu nghe thấy Chiến lão gia ngồi than thở với quản gia: “Lão Thái này, ông nói xem bao giờ tôi mới được gặp chắt của mình?”
Ngày hôm đó cháu trai nói với ông, hai ngày nữa mẹ thằng bé sẽ đưa chắt tới gặp người cụ này, nhưng đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-thi-the/1129424/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.