Ở tầng cao nhất trong tòa nhà, Mộ Nhất Phàm đứng trước cửa sổ, cúi người nhìn màn đêm tối đen bên ngoài, đồng thời chú ý xem có xe nào lái vào trong tiểu khu hay không.
Cũng không biết đã qua bao lâu, nhưng mãi mà không thấy cổng tiểu khu có động tĩnh gì, anh liền quay đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, đã là chín giờ năm phút, anh không khỏi chau mày.
Từ sau khi Chiến Bắc Thiên rời khỏi tòa nhà, tới giờ đã hơn 11 tiếng, nhưng vẫn chưa thấy Chiến Bắc Thiên trở về. Thế nhưng trong lòng anh rất rõ Chiến Bắc Thiên đi đâu.
Mộ Nhất Phàm nghĩ đến đây, chân mày càng cau chặt hơn.
Hôm nay anh nghĩ cách khiến Dung Tuyết phải thừa nhận chuyện bút ghi âm là do cô nhét vào trong túi quần Dung Nhan, mục đích chỉ đơn giản là muốn Dung Tuyết rời khỏi đội, sau này không gây chuyện gì nữa.
Chỉ là, Dung Tuyết rời khỏi đội, đồng nghĩa rời khỏi sự quản chế của Chiến Bắc Thiên, cho nên Chiến Bắc Thiên sẽ không dễ dàng cứ như vậy mà buông tha Dung Tuyết.
Thế nhưng, đúng là nên dạy dỗ cho Dung Tuyết một chút, về phần kết quả thế nào, anh cũng đã sớm đoán được ra, kết cục của Dung Tuyết không chết thì cũng là bị thương.
Mộ Nhất Phàm lại đưa mắt nhìn về phía cổng tiểu khu, nhưng vẫn không thấy xe nào lái vào.
Anh đang nghĩ bụng không đợi nữa đi ngủ trước, một bóng đen từ trên cao đáp xuống, dừng trước cửa sổ nơi anh đứng.
Mộ Nhất Phàm sợ hãi vội lui hai bước, đến khi thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-thi-the/1129441/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.