- Thần Dạ, ngươi đi nghỉ ngơi một chút, chúng ta đi trợ giúp Thành tiền bối!
Thần Dạ chợt ngẩn người, không phải hắn cảm thấy yêu cầu của nhóm người Thiên Nhàn không tưởng tượng nổi, mà hơn mười vị cao thủ thánh huyền trước mắt vốn là người quen thuộc, mà bây giờ lại trở nên có chút xa lạ.
Mỗi người đều là cao thủ, đặt ở bất kỳ nơi nào trên thế gian đều là nhất phương tông sư, cao thủ thánh huyền trong võ đạo chính là tầng cấp đỉnh phong nhất.
Đã là cao thủ, luôn có lòng tự tôn cùng kiêu ngạo của mình.
Nhóm người Thiên Nhàn trong ngày thường rất ít nói chuyện, đối đãi với thanh niên nhân ưu tú lại thật khách khí, mục đích là gì trong lòng mọi người đều biết.
Nếu không như thế năm đó gặp Linh nhi, Thiên Nhàn cũng sẽ không chiếu cố như vậy, với thân phận cùng thực lực của họ nếu muốn tìm một đệ tử thật sự rất dễ dàng, chỉ cần truyền ra tin tức, chỉ sợ cả thế gian đều sẽ bạo động.
Mà bây giờ nhìn nhóm cao thủ này lại không có bao nhiêu tinh thần, còn tràn ngập sát khí vô tận, phảng phất như từ tu la địa ngục đi tới.
Nhìn thấy thần sắc của Thần Dạ, Yên Sơn lão nhân chợt cười khổ, nói:
- Thần Dạ, hiện tại chúng ta có vài phần cảm giác bi thương đến tâm chết…
Thần sắc Thần Dạ chấn động, nghiêm mặt nói:
- Đại trượng phu sinh ra trên đời, không cầu oanh oanh liệt liệt, nhưng phải đỉnh thiên lập địa, không thẹn với lương tâm là tốt rồi! Chư vị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-quan/2372325/chuong-1372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.