Bên khóe miệng của Thần Dạ hiện lên độ cong tàn nhẫn, chơt lạnh lùng nói:
- Vân Đông Lưu, ngươi có phải là vẫn cao hứng quá sớm hay không?
- Như vậy sao? Ta không cảm thấy! Xem ra ngươi có lòng tin rất lớn rồi, như vậy chúc ngươi hết thảy thuận lợi a, ha ha!
- Tự nhiên là sẽ rất thuận lợi, hơn nữa cũng sẽ để cho ngươi tận mắt nhìn đến ta như thế nào làm được.
Vân Đông Lưu bất giác ngây ngốc, lời này, gia hỏa kia còn thật dám nói!
- Ông!
Không đợi Vân Đông Lưu có quá nhiều châm biếm, long khí thuần khiết hiện tại đã chiếm cứ mỗi một chỗ của thân thể kỳ thú, điều này cũng có ý nghĩa ý thức của Vân Đông Lưu sẽ bị vĩnh viễn lau đi.
Nhưng mà đối với phát sinh ở ngoại giới, Vân Đông Lưu thế nhưng cũng là có thể cảm ứng được hết sức rõ ràng, giống như chuyện gì đều chưa có phát sinh qua.
- Lưu lại một chút ý thức cho ngươi, để ngươi ở trong tuyệt vọng cùng thất vọng mà chết đi, chắc hẳn tư vị kia nhất định ngươi sẽ cảm thấy rất hưởng thụ.
Thanh âm của Thần Dạ nhàn nhạt vang lên, ý thức của Vân Đông Lưu không tự chủ được mà hiện ra sợ hãi thật sâu, hắn hiện tại rốt cuộc hiểu được hai chữ tàn nhẫn là được viết như thế nào rồi.
Một lát sau Thần Dạ thở dài ra một hơi, ở bên trong mi tâm kia một điểm u mang nhanh như tia chớp lướt vào bên trong cơ thể kỳ thú.
Đây là thôn phệ chi lực!
Nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-quan/2373344/chuong-817.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.