Tin tức Chu Dục và Hạ Vãn Chi hủy hôn ước ngày hôm sau đã lan truyền ầm ĩ.
Mẹ Chu Dục là người miệng mồm không kín, e rằng tin này đã truyền ra từ nhà họ Chu tối qua, nếu không Tạ Kỳ Diên và Tạ Đàn cũng sẽ không biết cô không có nhà để về.
Hạ Vãn Chi ăn sáng cùng Tạ Đàn ở phòng ăn nhỏ của Nam Viện.
Nam Viện là nơi của Tạ Kỳ Diên. Trước đây Tạ Đàn không ở đây, nhưng tháng trước người vợ ba nhà họ Tạ đột nhiên phát hiện có thai, Tạ Đàn vốn đã sợ người mẹ kế nhỏ này, cộng thêm người ta có thai tất nhiên sẽ không còn tâm trí để ý đến Tạ Đàn nữa.
Thế là Tạ Đàn tự mình mạnh dạn ôm lấy đùi Tạ Kỳ Diên, sau khi được đồng ý liền chuyển thẳng đến Nam Viện ở cùng Tạ Kỳ Diên.
Hạ Vãn Chi nghe Tạ Đàn lải nhải kể chuyện nhà họ Tạ, thầm nghĩ: chú ba nhà họ Tạ năm nay ít nhất cũng năm mươi rồi, vậy mà vẫn còn sinh được.
“Mẹ kế nhỏ của em bao nhiêu tuổi?” Hạ Vãn Chi xé một góc bánh mì nhấm nháp từng miếng nhỏ, ánh mắt tò mò trông lấp lánh.
Tạ Đàn suy nghĩ một lúc: “Ba mươi mấy? Chưa đến bốn mươi tuổi đâu nhỉ, em không rõ lắm.”
Hạ Vãn Chi tròn mắt.
“Còn có tâm trạng hóng chuyện nhà người khác, xem ra cô Hạ không đến mức vì tình mà đau khổ, vì yêu mà tìm đến cái chết.” Tạ Kỳ Diên như ma hiện ra phía sau, mặc một bộ đồ công sở, sáng sớm không biết từ đâu về.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-he-diu-dang-dinh-hien/2852399/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.