Chu Chúc Chúc nghĩ: Thực ra bộ xương cũng không khác gì người sói, ma cà rồng. Cho dù là một bộ xương, hắn vẫn là Andre, vẫn là Mẹ Rồng của cô, chẳng phải sao? Hơn nữa cô cũng không phải chưa từng chạm vào bộ xương.
Chu Chúc Chúc lấy hết can đảm, từ sau tấm màn cố gắng nắm lấy tay bộ xương bên cạnh.
Nhưng hắn thấy ngón tay của cô hơi run.
Điều này không thể trách Miss Wednesday của hắn. Cô đã dũng cảm hơn hầu hết mọi người rồi.
Chu Chúc Chúc cố gắng sờ s0ạng một hồi, cuối cùng mừng rỡ phát hiện mình đã sờ thấy một khúc xương.
Một ngày tốt lành
Hắn bình tĩnh nói: "Miss Wednesday, em sờ phải xương chậu của tôi rồi."
Cô nghĩ xem xương chậu là chỗ nào, lập tức luống cuống đổi chỗ khác.
Cô sờ thấy một khúc xương chân, tưởng là tay, mừng rỡ kéo lại.
Chu Chúc Chúc định áp bàn tay xương xẩu của hắn lên mặt, muốn như trong phim, dịu dàng nói với hắn: Tình yêu của họ đã vượt qua chủng tộc và sinh mệnh! Cô sắp bị sự dịu dàng của chính mình làm cảm động.
Nhưng cô vừa kéo lại, phát hiện trên tay mình thêm một khúc xương chân.
Công tước Andre bất ngờ không kịp phản ứng, cả bộ xương vì mất điểm tựa mà đổ rầm xuống đất!
Mặc dù hắn thích cô, nhưng Công tước bộ xương vẫn phải nói:
Gặp con rồng xui xẻo này, hắn sẽ trở nên bất hạnh!
Chết tiệt!
Chu Chúc Chúc nghe thấy tiếng lăn lóc, cúi đầu nhìn xuống.
Cái gì ở dưới chân cô vậy?
Cô đưa tay sờ, nhặt lên xem:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-kinh-hoang-cua-bo-xuong/2727827/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.