Nhưng hắn đang chiên bít tết cho cô.
Cô luôn nghĩ rằng Mẹ Rồng mang về từ nhà hàng bên ngoài, còn thấy không ngon lắm.
Nhưng bây giờ cô ngồi trong thùng, sự căng thẳng và sợ hãi dần dần biến mất. Cô cảm thấy lòng mình mềm nhạo.
Hèn chi mùi khét lớn như vậy, vì bộ xương chiên bít tết không cho dầu ăn!
Hắn còn chọc vào món đồ chơi rồng nhỏ đó.
Ồ, con rồng nhỏ là cô.
Chu Chúc Chúc đáng yêu.
…
Bộ xương phát hiện ra tiếng thở trong góc.
Hắn nhìn thấy một đôi mắt rồng ranh mãnh từ phản chiếu của tấm kính.
Hắn dừng lại một chút.
Nếu bị cô phát hiện ra hắn lén chiên bít tết cho cô, bộ xương tàn nhẫn và đáng sợ sẽ mất hết thể diện.
Hắn sẽ không thể hiện bất kỳ sự mềm yếu nào trước mặt cô nữa, Công tước Andre thề sẽ làm một khúc xương thép trước mặt cô!
Tuy nhiên, bị phát hiện chỉ là chuyện nhỏ.
Hắn vẫn tiếp tục chiên bít tết với vẻ mặt bình thản.
Bít tết đã xong.
Hắn đưa gậy văn minh ra, dịu dàng nói: "Ra ăn cơm thôi."
Chu Chúc Chúc cảm thấy có gì đó không ổn.
Xét cho cùng, hắn mới vừa biến thành Mẹ Đáng Sợ, cô hơi sởn gai ốc, thận trọng bò ra khỏi thùng trứng.
Cô vừa cắt bít tết vừa không nhịn được đánh giá hắn.
Đầu lâu quay lại, mỉm cười:
"Bít tết ngon không?"
"Có phải ăn rất mềm, rất ngọt không?"
Cô nhìn theo hốc mắt trống rỗng của hắn, nhìn thấy nước màu đỏ trong đ ĩa.
Mùi vị ngọt ngào đó, quả thực không giống bít tết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-kinh-hoang-cua-bo-xuong/2727830/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.