Mọi việc đã được giải quyết xong, ngồi trên tàu về thung lũng Hoàng Hôn, Chu Chúc Chúc hỏi Công tước Andre có từng trải qua chuyện g.i.ế.c hươu đực không?
Nhưng Công tước nói không nhớ rõ nữa. Bởi vì anh đã trải qua một cuộc đời trọn vẹn, lại sống thêm một nghìn năm dưới một hình thức sinh mệnh khác. Trong khoảng thời gian dài như vậy, tuổi thơ chỉ là một đoạn ngắn ngủi.
Cô hỏi anh có thấy người sống rất ấu trĩ không?
Chu Chúc Chúc thử đặt mình vào vị trí của anh để suy nghĩ.
Nhịp sống của họ không đồng bộ, anh đã sống hết một đời, còn cô vẫn đang trôi nổi và vùng vẫy trong thế giới của người sống, chắc chắn trong mắt anh, cô ấu trĩ, không đủ lý trí.
Công tước Andre thừa nhận.
Cô hỏi anh vậy rốt cuộc anh yêu cô ở điểm nào?
Trong toa tàu, Công tước Andre sửa lời cô:
"Đây không phải là yêu, anh chỉ giàu lòng trắc ẩn nhặt về một con rồng nhỏ xấu xa thôi."
Anh phủ nhận hoàn toàn, khăng khăng mình chỉ hơi thích cô một chút. Sao anh lại có thể yêu một con rồng nhỏ rách rưới thích làm mình bẩn thỉu, mấy hôm trước còn nước mắt đầm đìa chứ?
Anh chỉ là, giàu có và hào phóng!
Chu Chúc Chúc nhìn anh với vẻ nghi ngờ, nhưng trong tay cô vẫn còn chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng giấu xương, cô mới không tin đâu!
Chu Chúc Chúc suy nghĩ kỹ về vấn đề yêu hay không yêu trên tàu.
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, cô nói với Công tước Andre:
"Andre, em có thể thực sự hơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-kinh-hoang-cua-bo-xuong/2727842/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.