“Giới thiệu một chút, bạn gái tôi.” —- “Tiểu Lương không nói với cháu à?” Vưu Tình lắc đầu, vẫn còn hơi ngơ ngác, cô hoàn toàn không biết những chuyện này, Lương Tây Triều đến thành phố Lam tìm cô nhiều lần như vậy, cũng chưa từng nhắc đến. Nhạc Bình cười tủm tỉm nói: “Thằng bé đó quả thực là một đứa thật thà.” Trong lòng bà, sự tán thành dành cho Lương Tây Triều bất giác tăng lên. Vưu Tình không nói nên lời: “…” Bà ơi, e là cả Bắc Thành này chỉ có bà mới thấy Lương Tây Triều là ‘thật thà’ thôi đấy. Nhạc Bình lại kể Lương Tây Triều mỗi lần đến đều mang cho bà một đống lớn rau củ quả tươi ngon, còn có gà thả vườn trong núi. Giá cả không đắt, những sản vật nông nghiệp bình thường mà người già nhận cũng không thấy nặng nề, có thể thấy anh đã dụng tâm suy nghĩ, chứ không phải chỉ biết tặng thực phẩm chức năng. “Bà nói không nhận, cậu ấy bảo toàn là hái trên cây xuống, lại còn nói ngày thường nhờ cháu chăm sóc nhiều, muốn cảm ơn cháu.” Vưu Tình: “…” Cô chăm sóc anh khi nào chứ. Mấy tiếng trước, họ ở văn phòng hôn nhau, anh nói: “Bảo bối à, làm việc mệt quá, em hôn anh đi.” Nếu đó cũng được coi là một kiểu ‘chăm sóc’. Nhạc Bình thực sự không tiếp tục dò hỏi đến cùng về mối quan hệ hiện tại giữa cô và Lương Tây Triều. Nhạc Bình trước nay vẫn không can thiệp nhiều vào cuộc sống cá nhân của cô. Chỉ là cảm thấy cháu gái nhỏ bạn bè không nhiều, mong cô có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-tinh-y-vien-son-tu/2799250/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.