Lý Doanh bước từng bước đến trước mặt hắn. Nàng búi tóc theo kiểu giao tâm kế đang thịnh hành, vận áo tròn cổ màu xanh biếc phối cùng váy nhuộm vàng từ thảo mộc úc kim hương, hương thơm thanh nhã tỏa ra từ làn váy. Trên búi tóc cài một chiếc trâm vàng đính minh châu, mỗi bước đi đều uyển chuyển nhẹ nhàng. Giữa trán điểm một đóa hoa điền hình mai năm cánh, da tuyết trắng mịn như ngọc, hoa điền đỏ rực như lửa, tôn lên vẻ đẹp yêu kiều rực rỡ. Thôi Tuần bất giác nói: “Sao lại ăn vận thế này?”
Lý Doanh thường phục sức theo kiểu quý nữ ba mươi năm trước, không cài trâm, không điểm hoa điền. Nhưng giờ đây, phong cách quý nữ đã xa hoa hơn xưa nhiều. Nàng chạm nhẹ vào minh châu trên trâm vàng, đôi mắt ánh lên ý cười: “Ta mặc thế này không đẹp sao?”
Hắn lắc đầu, vành tai hơi đỏ: “Không, rất đẹp.”
Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, hắn nghi hoặc: “Sao nàng lại ở đây?”
Nàng tiến lại gần, nhón chân, vòng tay qua cổ hắn, hơi thở phảng phất hương lan: “Ta đến gặp chàng, chẳng lẽ chàng không muốn gặp ta sao?”
Gương mặt nàng bóng loáng như ngọc, đôi mắt sáng rỡ như vì tinh tú. Lòng Thôi Tuần bỗng dao động, bao căng thẳng khi đối mặt Linh Hư Sơn Nhân dần tan biến, thay vào đó là tình ý quấn quýt và rung động trước nàng. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh của nàng, khóe môi từ từ nhếch lên nụ cười ôn hòa, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, hắn giật mình bừng tỉnh.
Không đúng.
Hôm nay Lý Doanh còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321673/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.