Thôi Tuần tựa lưng trên chiếc giường gỗ hoàng hoa lê, tấm chăn gấm quấn chặt lấy thân hình gầy yếu. Hắn vẫn chưa hạ sốt, gương mặt tái nhợt hiện lên sắc đỏ bất thường, liên tục ho khan. Thân thể mỏi mệt là vậy, nhưng trong đôi mắt trống rỗng kia, chẳng gợn lấy một tia cảm xúc.
Hồi lâu, hắn mới nhớ đến chén thuốc đặt bên cạnh. Một ánh nhìn đầy chán ghét lướt qua thứ thuốc đen sánh, nhưng tay hắn vẫn run rẩy chạm lên. Hắn không thể chết, ít nhất, không phải là lúc này.
Hắn dùng chiếc muỗng bạch ngọc múc một thìa thuốc, định đưa lên miệng. Nhưng cổ tay yếu ớt, lại thêm xiềng xích nặng nề khóa chặt, khiến hắn không thể giữ nổi. Chiếc chén men xanh nghiêng ngả, rơi xuống chăn gấm. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một ngọn quỷ hỏa xanh lục lặng lẽ xuất hiện, nâng chén thuốc lên. Một giọt cũng không đổ ra ngoài.
Lý Doanh bước đến, nhấc chén thuốc ra khỏi ngọn quỷ hỏa, lặng lẽ ngồi xuống mép giường. Nàng thả một viên đường phấn vào chén, chờ nó tan hẳn rồi múc một thìa, cẩn thận thổi nguội, sau đó mới đưa đến bên môi hắn.
Thôi Tuần không uống, chỉ khẽ nói: “Ta tự mình làm được.”
Lý Doanh cười nhạt: “Nếu chàng tự làm được, thì chén thuốc kia đã chẳng rơi xuống.”
Thôi Tuần vốn không quen để người khác đút thuốc, nhất quyết không chịu uống. Lý Doanh liền thở dài: “Được thôi, chàng không uống cũng được. Nhưng nếu chàng bệnh chết, ta sẽ đợi xem, xuống cửu tuyền rồi, chàng định giải thích thế nào với Quách soái.”
Nghe vậy, ngón tay đặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321703/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.