Trong ngục thất u ám, thảm cảnh xảy ra sáu năm trước dần hiện rõ trước mắt Lý Doanh và A Sử Na Gia.
Tại Lạc Nhạn Lĩnh, lác đác vài binh lính bị thương của Thiên Uy quân ngồi nghỉ ngơi trên mặt đất. Một thiếu niên gương mặt bầu bĩnh khoảng mười bảy tuổi đang rút mũi tên khỏi cánh tay, phun ra ngụm máu tanh rồi nghiến răng nói: “Hà Cửu đã đi tìm Bùi Quan Nhạc suốt hai mươi ngày nay, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy viện quân. Bùi Quan Nhạc đó, đừng nói là cố tình hại chúng ta đấy nhé?”
Một binh lính khác nhét mẩu vỏ cây vào miệng nhai. Hai mươi ngày bị vây khốn, bọn họ đã ăn hết sạch những vỏ cây quanh đây. Người lính nuốt xuống vị đắng chát, cất giọng trách mắng: “Đừng ăn nói bừa bãi. Tình giao hảo giữa Bùi tướng quân và Quách soái kéo dài mấy chục năm, sao lại hại chúng ta được?”
“Ta nói bừa? Phong Châu có ba vạn quân giữ thành, cộng thêm một vạn từ Vĩnh Phong và Cửu Nguyên chạy tới, chẳng lẽ không đủ điều động bốn vạn người? Nếu không thì gửi năm ngàn người tới cứu viện cũng được. Cùng lắm thì đến Du Châu hoặc Thanh Châu cầu cứu binh lực. Thế mà đến giờ, đến cả một bóng người cũng chẳng thấy đâu!”
“Tào Ngũ, im miệng!”
Tào Ngũ lang hậm hực: “Ta cứ không im đấy! Ban đầu, chúng ta nhẹ nhàng xuất phát, bí mật hành quân, định đánh Đột Quyết một trận bất ngờ. Vậy mà chẳng hiểu sao Đột Quyết lại biết trước lộ tuyến hành quân của chúng ta? Chẳng lẽ chúng có thiên lý nhãn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321710/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.