Tháng ba tiết xuân ấm áp, sĩ tử khắp nơi tề tựu về Trường An, mở ra kỳ thi Tiến sĩ thường niên. Có người tá túc tại khách xá, có kẻ dứt khoát lưu lại các kỹ viện ở phường Bình Khang. Người đến miếu Văn Xương Đế Quân khấn cầu bảng vàng đề danh, kẻ đến bái tượng Khổng Tử, mong được Khổng Thánh nhân phù hộ. Khắp các tiệm lớn nhỏ trong thành, mỗi mẻ bánh Trạng nguyên vừa ra lò đều lập tức bị mua sạch. Lại có không ít sĩ tử cầm tập thơ của mình, cất công đến bái kiến quyền quý, hy vọng tìm được cơ hội tiến thân.
Thôi Tuần không đến bất cứ đâu, ngày ngày chỉ chuyên tâm ôn tập trong khách xá. Nơi này thực ra cách phủ đệ của hắn ở kiếp trước không xa, song hắn chưa một lần ghé qua.
Bá phụ hắn, Thôi Tụng Thanh, sau khi cáo quan vì tuổi cao, liền lưu lại Trường An, dùng những năm tháng cuối đời để dìu dắt sĩ tử hàn môn, tìm kiếm nhân tài cho Đại Chu. Nhờ được ông đích thân dạy dỗ, cháu trai của Nghiêm Tam nương là Hổ Nô đã thi đỗ Tiến sĩ, nay đã ra ngoài nhậm chức. Nghe nói Hổ Nô thanh liêm chính trực, một lòng vì dân, quả thật không phụ tấm danh thiếp mà Thôi Tuần đã trao cho cậu năm ấy.
Phủ đệ của Thôi Tuần vẫn được Thôi Tụng Thanh chăm nom chu toàn, không khác gì lúc trước. Không biết mỗi lần đến đó, trong lòng ông có dấy lên chút hối hận nào không? Nếu năm đó ông chịu tin hắn sớm hơn, thì nhân tài ưu tú nhất của Thôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1718491/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.