Tôi không có giấc mơ nào, không hề có cảm giác du hành ra khỏi thân thể mình, không thấy màn diễu hành nào của những hình ảnh ma quái hay những thi thể không đầu, không máu. Không có cả hình ảnh những viên kẹo bi nhảy múa trong đầu tôi. Không có gì trong đó, kể cả tôi, không gì ngoài một giấc ngủ tối đen, vô hạn. Ấy nhưng khi điện thoại reo làm tôi bừng tỉnh, tôi biết cuộc gọi của Deborah và tôi biết cô sẽ không tới. Bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi khi tôi cầm lấy ống tổ hợp. “Vâng,” tôi nói.
“Đại úy Matthews đây,” giọng nói trong máy vang lên. “Tôi cần nói chuyện với thám tử Morgan, làm ơn chuyển máy.”
“Cô ấy không có ở đây,” tôi nói, một phần nhỏ trong tôi nặng nề chìm xuống vì câu nói này và ý nghĩa của nó.
“Hừm. À, được rồi, chuyện đó không... Cô ấy ra về khi nào vậy?”
Tôi bất giác đưa mắt về phía đồng hồ; đã chín giờ mười lăm và mồ hôi lại túa ra dữ hơn từ trong người tôi. “Cô ấy chưa hề tới đây,” tôi nói với viên đại úy.
“Nhưng cô ấy ghi lại là tới chỗ anh. Cô ấy đang trong phiên trực - lẽ ra cô ấy phải có mặt ở đó.”
“Cô ấy chưa bao giờ đến đây.”
“À, quỷ tha ma bắt,” ông đại úy thốt lên. “Cô ấy nói anh có vài bằng chứng chúng tôi cần.”
“Đúng thế,” tôi nói. Và gác máy.
Tôi thực sự có một số bằng chứng, tôi chắc chắn một cách khủng khiếp về điều đó. Tôi chỉ không thể biết rõ nó là gì. Nhưng tôi cần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dexter-va-giac-mo-hac-am/2533420/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.