Lục Diên mấy ngày nay rảnh rỗi không có việc gì làm, muốn tìm Quyền Cảnh Ân thì phát hiện anh chàng không biết đang bận gì, cả ngày không thấy bóng dáng đâu.
Nhưng giờ cậu không nghi ngờ Quyền Cảnh Ân đang ở cùng Giản Nguyên Địch.
Vì…
Lục Diên liếc nhìn Giản Cầm Tranh bên cạnh.
Giản Cầm Tranh đang gọi điện cho Giản Nguyên Địch, “Hả? Cậu đợi đấy, giờ tôi về ngay, tôi tưởng cậu ở đó, tên kia đáng lẽ bị cậu dọa cho sợ đến mức xìu rồi mới đúng, sao miệng vẫn cứng thế.”
Giản Nguyên Địch: “…”
Bên kia Giản Nguyên Địch không biết nói gì.
Nghe những lời này là biết Giản Nguyên Địch đang thẩm vấn phạm nhân, Quyền Cảnh Ân không thể nào ở cạnh cô bé.
Giản Cầm Tranh le lưỡi, cúp điện thoại.
Giản Cầm Tranh nhìn Lục Diên đang vẽ phác thảo, “Tôi thấy cậu chẳng cần nghi ngờ Cảnh Ân thích Nguyên Nguyên, với cái kiểu… ừm, bọn tôi còn chẳng hiểu hỷ nộ ái lạc, càng không hiểu mấy thứ phức tạp như ‘thích’ hay ‘yêu’.”
Lục Diên không nhịn được cười khổ.
Giản Nguyên Địch không hiểu, nhưng Quyền Cảnh Ân hiểu mà.
“Nếu thích thế, sao không tỏ tình?” Giản Cầm Tranh không hiểu, “Mấy người bình thường đúng là kỳ kỳ quái quái, vẫn là bọn tôi bị rối loạn nhân cách sướng hơn.”
Lục Diên thẳng thắn: “Chỉ biết làm sao giết người để bản thân sảng khoái?”
Giản Cầm Tranh: “…”
“Không nói với cậu nữa, tôi đi đây, không thì con bé đó lại làm ầm với tôi.” Giản Cầm Tranh thu dọn đồ đạc, chào Lục Diên một tiếng “tạm biệt” rồi chuồn mất.
Lục Diên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/di-vao-trai-tim-em-ha-hanh-quyen/2841041/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.