Ngày thứ hai, sân tennis.
Quyền Cảnh Ân và Lục Diên tiến vào chung kết, nhưng khi va chạm với đối thủ, Quyền Cảnh Ân không nhịn được buột miệng chửi một câu.
Quyền Cảnh Ân: “Trời đất, sao hai người các cậu lại đăng ký đôi tennis chứ?!”
Đôi tennis không yêu cầu khắt khe về giới tính, chỉ cần một Alpha và một Omega là được. Vì thế lớp Hai cử Giản Nguyên Địch và Kiều Vận Triết, gọi mỹ miều là đôi anh em, phối hợp cực kỳ ăn ý.
Đình Tự: “Lớp Một thì là đôi chồng chồng, phối hợp đỉnh cao luôn nhé!”
Dù sao đi nữa, cả hai lớp không khoác lác, hai đội đều vào đến chung kết, rồi đối đầu nhau.
Quyền Cảnh Ân ôm mặt.
Trời biết sức bền của cô gái Giản Nguyên Địch khủng khiếp thế nào!
Giản Nguyên Địch là người giỏi đánh nhau nhất trong đám bạn cùng lứa, nói không chừng vài năm nữa có thể so tài với bố Giản.
Trước đây, Quyền Cảnh Ân và Lục Diên thường hẹn đánh tennis với ba anh em sinh ba, bất kể đấu với hai người nào trong số họ cũng chẳng bao giờ thắng, vì ba anh em này đã được huấn luyện đặc biệt về sự ăn ý.
Giờ đổi thành Kiều Vận Triết, không biết thực lực thế nào.
Quyền Cảnh Ân không biết có phải ảo giác không, nhưng anh cảm thấy từ vẻ mặt lạnh tanh của Giản Nguyên Địch toát lên sự không vui.
Người của lớp Một và lớp Hai thì phấn khích hẳn lên.
“Anh Kiều, Nguyên Nguyên, xông lên, xông lên!!”
“Ba ngàn mét
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/di-vao-trai-tim-em-ha-hanh-quyen/2841047/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.